Hiển thị các bài đăng có nhãn tin tuc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tin tuc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010

Tội giết người và cố ý gây thương tích: Cần hướng dẫn cụ thể hơn


Cùng một hành vi nhưng nơi này nói giết người, nơi khác lại bảo tội cố ý gây thương tích bởi ranh giới giữa chúng rất mong manh. Dù đã có nhiều hướng dẫn nhưng vẫn đang thiếu một hướng dẫn cụ thể hơn để áp dụng thống nhất.

Hai tội danh này đã có nhiều văn bản hướng dẫn để thẩm phán phân biệt khi xử lý. Cụ thể như Nghị quyết 01 ngày 19-04-1989, Nghị quyết 04 ngày 29-11-1996 đều của Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao (HĐTP).

Nhiều hướng dẫn, nhiều tranh cãi

Cạnh đó có Công văn 03 ngày 22-10-1987, Công văn 140 ngày 11-12-1998 của TAND Tối cao hướng dẫn giải quyết hai tội danh này.

Tuy nhiên, các văn bản này vẫn còn chung chung, chưa cụ thể từng hành vi. Có hướng dẫn thì chỉ giải thích được trường hợp gây thương tích dẫn đến chết người mà không đề cập đến trường hợp giết người với lỗi cố ý trực tiếp hoặc lỗi cố ý gián tiếp. Các hướng dẫn đều quan niệm theo hướng cứ dùng hung khí nguy hiểm đánh vào vùng trọng yếu của cơ thể là xử tội giết người.

Nhưng nhiều ý kiến cho rằng hiểu như vậy là khiên cưỡng, cứng nhắc mà phải quan tâm đến ý chí của người gây án. Chẳng hạn, một người dùng thanh sắt đánh một cái vào đầu người bị hại nhưng không đánh tiếp cho đến chết mà bỏ đi thì có thể xử tội giết người được không?

Theo nhiều thẩm phán, phải tìm thêm nhiều tình tiết để xác định ý thức chủ quan, động cơ, mục đích của người phạm tội. Thông thường nếu người phạm tội cố ý đối với hành vi gây thương tích và cố ý đối với hậu quả chết người (mong muốn hoặc để mặc cho nạn nhân chết) thì xử tội giết người dù nạn nhân có chết hay không. Nếu người phạm tội cố ý đối với hành vi gây thương tích nhưng vô ý (cẩu thả hoặc quá tự tin) đối với hậu quả chết người thì chỉ cấu thành tội cố ý gây thương tích. Còn trong trường hợp nếu người phạm tội vô ý với hành vi gây thương tích và cả hậu quả chết người thì xử tội vô ý làm chết người.

Tội giết người và cố ý gây thương tích cần được hướng dẫn chi tiết để các thẩm phán giảm thiểu sai sót khi xử án. Ảnh minh họa: HTD

Và tiếp tục mổ xẻ

Với mong muốn tìm một tiếng nói chung nên trong các hội nghị của ngành tòa án, các hội thảo của TAND cấp tỉnh, thành vẫn được tổ chức để phân tích cách nhận biết hai tội danh này.

Đơn cử như giữa năm 2008 tổ chức hội thảo, TAND TP.HCM nói giữa tội này khách quan giống nhau nhưng khách thể của tội giết người là xâm hại tới quyền được sống, còn tội cố ý gây thương tích xâm hại đến sức khỏe. Hành vi khách quan của tội giết người là biểu hiện ra bên ngoài có sự điều khiển của ý chí và hành vi đó có khả năng làm chết người khác. Tội cố ý gây thương tích thì cũng có dấu hiệu trên nhưng nằm ngoài ý chí của người thực hiện hành vi.

Trong trường hợp không xác định được ý chí của người thực hiện hành vi dùng hung khí nguy hiểm đánh vào vùng trọng yếu trên cơ thể như đầu, cổ, bụng… làm nạn nhân bị thương tích thì xử tội gì? Nhiều ý kiến cho rằng phải đánh giá toàn diện về tính chất nguy hiểm của hành vi, về phương thức thực hiện, hung khí. Cạnh đó phải xem thái độ người thực hiện có quyết liệt hay không, mâu thuẫn do bột phát nhất thời hay từ trước… Tất cả những điều này gộp lại nếu chứng minh được có ý chí tước đoạt mạng sống của nạn nhân thì mới có thể xử tội giết người. Còn khi không xác định được ý chí của người thực hiện hành vi có muốn tước đoạt tính mạng của nạn nhân hay không thì hậu quả đến đâu xử đến đó.

Sau cùng, các tòa cho rằng TAND Tối cao cần có văn bản hướng dẫn chi tiết, cụ thể và chuyên sâu hơn để các thẩm phán giảm thiểu sai sót khi đụng đến hai tội danh này.

Viện, tòa tranh cãi…

TAND và VKSND tỉnh Tây Ninh đã từng tranh cãi nảy lửa với nhau về tội danh trong vụ Đỗ Tấn Đạt. Do mâu thuẫn, Đạt dùng mã tấu chém K. buộc K. bỏ chạy vào hẻm cụt. Đạt sấn tới ép K. vào góc tường rồi chém nhiều nhát vào vùng đầu của K. theo hướng từ trên xuống. K. đưa tay lên đỡ thì bị chặt đứt bàn tay phải và bị thương tật ở vùng đầu là 27%.

VKS tỉnh truy tố Đạt về tội cố ý gây thương tích nhưng xử sơ thẩm, TAND tỉnh không đồng ý vì đó là tội giết người do bị cáo dùng mã tấu chém vào đầu người bị hại. Sau đó, VKSND tỉnh vẫn nói Đạt chỉ phạm tội cố ý nên tòa tuyên theo hướng này và kiến nghị lên cấp phúc thẩm xem xét theo hướng giết người. Đồng tình, Viện Phúc thẩm đã kháng nghị bản án và trong phiên xử phúc thẩm sau đó, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM đã phạt Đạt 10 năm tù và buộc bồi thường cho nạn nhân 51 triệu đồng về tội giết người.

Mong có hướng dẫn chuẩn

"Nguyên tắc chung là hậu quả đến đâu xử lý đến đó nhưng thực tế với hai tội này thì không đơn giản như vậy. Nhiều trường hợp tòa phải chuyển tội danh từ giết người sang cố ý và ngược lại, vì VKS truy tố chưa phù hợp. TAND TP.HCM đã có hội thảo chuyên sâu nhưng luôn mong muốn TAND Tối cao có một văn bản chuẩn để thống nhất."

Ông BÙI HOÀNG DANH, Chánh án TAND TP.HCM

Cần một hướng dẫn rõ ràng

"Cần ban hành một văn bản hướng dẫn mới để tháo gỡ các vướng mắc trong việc định tội này vì các hướng dẫn cũ chưa đầy đủ… Ví dụ, Nghị quyết số 01-1989 của HĐTP hướng dẫn thương tích làm chết người là thương tích nặng và làm cho nạn nhân chết. Nghĩa là giữa thương tích và cái chết của nạn nhân có mối quan hệ nhân quả. Về mặt khoa học thì hướng dẫn này có giá trị nhưng chỉ giải thích được trường hợp gây thương tích dẫn đến chết người mà không đề cập đến trường hợp giết người với lỗi cố ý trực tiếp, hoặc tác động trái phép đến người khác với lỗi cố ý gián tiếp. Vì thế, không ngạc nhiên khi áp dụng để định hai tội này, các cơ quan tố tụng không thể thống nhất với nhau."

Thạc sĩ VŨ THỊ THÚY, giảng viên Trường Đại học Luật TP.HCM

Xử giết người khi biết làm vậy sẽ chết

"Nên xử tội giết người khi: Người gây án biết hành vi của mình tất yếu làm nạn nhân chết mà vẫn thực hiện dù không muốn giết; vì muốn cho người khác chết nên cố ý đánh cho thành thương nặng để rồi về nhà ốm chết; biết làm như vậy sẽ chết người (như dùng dao to, sắc, nhọn, chém hoặc đâm vào những chỗ hiểm yếu như đầu, ngực, bụng, hoặc dùng gậy to, nặng, sắc cạnh vụt mạnh vào đầu…)…

Còn xử tội cố ý gây thương tích khi: Hành vi ít nguy hiểm, ít khả năng gây chết người (như chỉ đánh, chém vào tay, chân, đấm vào chỗ ít nguy hiểm); có ý giết người nhưng tự ý nửa chừng chấm dứt và nạn nhân chỉ bị thương tích; gây ra thương tích cho nạn nhân với lỗi cố ý gián tiếp."

Thẩm phán NGUYỄN XUÂN TÙNG, TAND TP.HCM

THANH TÙNG - HỒNG TÚ


Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Vụ con giết mẹ: Hủy án vì quá nhiều mâu thuẫn

Gần ba năm xử lý, vụ án vợ chồng Út Quyên giết mẹ tại Vĩnh Long vẫn chưa thể có kết luận cuối cùng.

Sáng ngày 3-3, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM đã mở lại phiên phúc thẩm sau hơn một năm tạm hoãn để nghiên cứu. Phiên xử kéo dài đến trưa và kết thúc với phán quyết: Hủy án sơ thẩm, giao về cấp sơ thẩm giải quyết lại…

Bị cáo kêu oan, luật sư nói vô tội

Cũng như ở phiên sơ thẩm, tại phiên tòa, từ đầu đến cuối vợ chồng bị cáo bảo rằng mình bị oan. Đồng thời, các anh chị em ruột của hai bị cáo cũng làm đơn kháng cáo kêu oan cho họ.

Bị cáo Tám khai đã kêu oan ngay từ đầu nhưng cơ quan điều tra hứa hẹn cho tại ngoại về với con nên ép nhận tội. Tương tự, bị cáo Quyên cũng nại rằng mình bị điều tra viên bắt khai theo lời nhận tội của vợ, nếu không sẽ bị đánh đập… Các anh em ruột của Quyên nhất mực cho là mâu thuẫn trong sinh hoạt hằng ngày thì quá nhỏ để có thể dẫn đến việc vợ chồng Út Quyên giết mẹ.

Bào chữa cho các bị cáo, luật sư khẳng định nhiều vấn đề của vụ án không thể điều tra bổ sung nên không cần thiết phải hủy án mà tòa cần phải tuyên hai bị cáo vô tội. Bởi lẽ ba nguồn chứng cứ (nhân chứng, vật chứng, lời khai của bị cáo) mà cơ quan điều tra sử dụng để buộc tội hoàn toàn không thuyết phục. Hồ sơ thể hiện sự ngụy tạo chứng cứ và xây dựng nhân chứng tạo ra một vụ án không có thật nên không đủ yếu tố cấu thành tội danh giết người với hai bị cáo…

Cần điều tra, xét xử lại

Trước đó, phần luận tội, công tố viên đã đề nghị tòa hủy án để điều tra, xét xử lại. Trước tiên, vụ án có hậu quả đặc biệt nghiêm trọng nhưng ngay từ đầu không có luật sư tham gia. Cơ quan điều tra lập biên bản thu giữ vật chứng không rõ ràng về thời điểm, về lý do và về mô tả hình dạng, sai quy trình.

Đặc biệt, lần nhận tội duy nhất của Quyên lại là lần cán bộ điều tra cho bị cáo này xem đoạn băng ghi hình và lời khai nhận tội của vợ. Do vậy, lời khai này có thể không tự nguyện. Mặt khác, phiên sơ thẩm vắng mặt luật sư không lý do nhưng tòa vẫn đưa vụ án ra xét xử là vi phạm tố tụng.

Cạnh đó, lời khai của nhân chứng duy nhất có sự mâu thuẫn về thời điểm, vị trí... cũng chưa được đối chất làm rõ. Đó là chưa kể các bản cung của hai bị cáo cũng có nhiều điểm tréo ngoe nhau.

HĐXX nhận định cấp sơ thẩm đã có hàng loạt vi phạm về thủ tục tố tụng như công tố viên đưa ra. Việc đánh giá chứng cứ, kết quả giám định của cấp sơ thẩm vẫn chưa toàn diện. Cần xác định lại động cơ giết người của hai bị cáo. Bởi nếu đêm hôm xảy ra vụ việc, Quyên có cự cãi lớn tiếng với mẹ thì hàng xóm phải nghe thấy. Mâu thuẫn chia đất thì các anh em trong nhà đều khẳng định là không có. Khả năng tự vẫn của nạn nhân cũng chưa được cơ quan điều tra làm rõ. Toàn bộ hồ sơ thể hiện lời khai của các bị cáo bất nhất về cách thức giết nạn nhân, vật chứng, thời điểm…

Cuối cùng, HĐXX quyết, do vụ án có quá nhiều mâu thuẫn, chưa được thực nghiệm điều tra khách quan, thiếu căn cứ vững chắc, chưa đầy đủ nên cần hủy án, giao về cấp sơ thẩm giải quyết lại.

Án mạng ngày cận tết

Theo hồ sơ, vợ chồng Huỳnh Văn Quyên (Út Quyên) và Lê Thị Tám sống với mẹ ruột của Quyên là bà Dương Thị Tám ở huyện Long Hồ (Vĩnh Long). Bà hay rầy la vợ chồng về chuyện gia đình. Mâu thuẫn gay gắt hơn khi người mẹ có ý định bán đất, chia đều cho các con gái.

Rạng sáng ngày 7-2-2007, bà Tám lại mắng hai vợ chồng trong chuyện lo đám giỗ. Không kềm được nóng giận, Quyên đã chạy tới bóp cổ mẹ. Người vợ đã giúp sức đè chân mẹ cho chồng hành hung đến khi bà cụ tắt thở. Sau đó, hai vợ chồng cột thi thể vào bao đựng gạch, ném xuống sông phi tang.

Hai hôm sau, người dân phát hiện ra bà Tám, Quyên liền đến chở xác mẹ về nhà chôn cất.

Qua điều tra, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Vĩnh Long quyết định khởi tố vợ chồng này. Xử sơ thẩm hồi tháng 9-2008, TAND tỉnh Vĩnh Long đã tuyên phạt Quyên tù chung thân và Tám 13 năm tù về tội giết người. VKS tỉnh kháng nghị đề nghị phạt Quyên án tử hình.

HOÀNG YẾN

Tội giết người và cố ý gây thương tích: Cần hướng dẫn cụ thể hơn

Cùng một hành vi nhưng nơi này nói giết người, nơi khác lại bảo tội cố ý gây thương tích bởi ranh giới giữa chúng rất mong manh. Dù đã có nhiều hướng dẫn nhưng vẫn đang thiếu một hướng dẫn cụ thể hơn để áp dụng thống nhất.

Hai tội danh này đã có nhiều văn bản hướng dẫn để thẩm phán phân biệt khi xử lý. Cụ thể như Nghị quyết 01 ngày 19-04-1989, Nghị quyết 04 ngày 29-11-1996 đều của Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao (HĐTP).

Nhiều hướng dẫn, nhiều tranh cãi

Cạnh đó có Công văn 03 ngày 22-10-1987, Công văn 140 ngày 11-12-1998 của TAND Tối cao hướng dẫn giải quyết hai tội danh này.

Tuy nhiên, các văn bản này vẫn còn chung chung, chưa cụ thể từng hành vi. Có hướng dẫn thì chỉ giải thích được trường hợp gây thương tích dẫn đến chết người mà không đề cập đến trường hợp giết người với lỗi cố ý trực tiếp hoặc lỗi cố ý gián tiếp. Các hướng dẫn đều quan niệm theo hướng cứ dùng hung khí nguy hiểm đánh vào vùng trọng yếu của cơ thể là xử tội giết người.

Nhưng nhiều ý kiến cho rằng hiểu như vậy là khiên cưỡng, cứng nhắc mà phải quan tâm đến ý chí của người gây án. Chẳng hạn, một người dùng thanh sắt đánh một cái vào đầu người bị hại nhưng không đánh tiếp cho đến chết mà bỏ đi thì có thể xử tội giết người được không?

Theo nhiều thẩm phán, phải tìm thêm nhiều tình tiết để xác định ý thức chủ quan, động cơ, mục đích của người phạm tội. Thông thường nếu người phạm tội cố ý đối với hành vi gây thương tích và cố ý đối với hậu quả chết người (mong muốn hoặc để mặc cho nạn nhân chết) thì xử tội giết người dù nạn nhân có chết hay không. Nếu người phạm tội cố ý đối với hành vi gây thương tích nhưng vô ý (cẩu thả hoặc quá tự tin) đối với hậu quả chết người thì chỉ cấu thành tội cố ý gây thương tích. Còn trong trường hợp nếu người phạm tội vô ý với hành vi gây thương tích và cả hậu quả chết người thì xử tội vô ý làm chết người.

Tội giết người và cố ý gây thương tích cần được hướng dẫn chi tiết để các thẩm phán giảm thiểu sai sót khi xử án. Ảnh minh họa: HTD

Và tiếp tục mổ xẻ

Với mong muốn tìm một tiếng nói chung nên trong các hội nghị của ngành tòa án, các hội thảo của TAND cấp tỉnh, thành vẫn được tổ chức để phân tích cách nhận biết hai tội danh này.

Đơn cử như giữa năm 2008 tổ chức hội thảo, TAND TP.HCM nói giữa tội này khách quan giống nhau nhưng khách thể của tội giết người là xâm hại tới quyền được sống, còn tội cố ý gây thương tích xâm hại đến sức khỏe. Hành vi khách quan của tội giết người là biểu hiện ra bên ngoài có sự điều khiển của ý chí và hành vi đó có khả năng làm chết người khác. Tội cố ý gây thương tích thì cũng có dấu hiệu trên nhưng nằm ngoài ý chí của người thực hiện hành vi.

Trong trường hợp không xác định được ý chí của người thực hiện hành vi dùng hung khí nguy hiểm đánh vào vùng trọng yếu trên cơ thể như đầu, cổ, bụng… làm nạn nhân bị thương tích thì xử tội gì? Nhiều ý kiến cho rằng phải đánh giá toàn diện về tính chất nguy hiểm của hành vi, về phương thức thực hiện, hung khí. Cạnh đó phải xem thái độ người thực hiện có quyết liệt hay không, mâu thuẫn do bột phát nhất thời hay từ trước… Tất cả những điều này gộp lại nếu chứng minh được có ý chí tước đoạt mạng sống của nạn nhân thì mới có thể xử tội giết người. Còn khi không xác định được ý chí của người thực hiện hành vi có muốn tước đoạt tính mạng của nạn nhân hay không thì hậu quả đến đâu xử đến đó.

Sau cùng, các tòa cho rằng TAND Tối cao cần có văn bản hướng dẫn chi tiết, cụ thể và chuyên sâu hơn để các thẩm phán giảm thiểu sai sót khi đụng đến hai tội danh này.

Viện, tòa tranh cãi…

TAND và VKSND tỉnh Tây Ninh đã từng tranh cãi nảy lửa với nhau về tội danh trong vụ Đỗ Tấn Đạt. Do mâu thuẫn, Đạt dùng mã tấu chém K. buộc K. bỏ chạy vào hẻm cụt. Đạt sấn tới ép K. vào góc tường rồi chém nhiều nhát vào vùng đầu của K. theo hướng từ trên xuống. K. đưa tay lên đỡ thì bị chặt đứt bàn tay phải và bị thương tật ở vùng đầu là 27%.

VKS tỉnh truy tố Đạt về tội cố ý gây thương tích nhưng xử sơ thẩm, TAND tỉnh không đồng ý vì đó là tội giết người do bị cáo dùng mã tấu chém vào đầu người bị hại. Sau đó, VKSND tỉnh vẫn nói Đạt chỉ phạm tội cố ý nên tòa tuyên theo hướng này và kiến nghị lên cấp phúc thẩm xem xét theo hướng giết người. Đồng tình, Viện Phúc thẩm đã kháng nghị bản án và trong phiên xử phúc thẩm sau đó, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM đã phạt Đạt 10 năm tù và buộc bồi thường cho nạn nhân 51 triệu đồng về tội giết người.

Mong có hướng dẫn chuẩn

"Nguyên tắc chung là hậu quả đến đâu xử lý đến đó nhưng thực tế với hai tội này thì không đơn giản như vậy. Nhiều trường hợp tòa phải chuyển tội danh từ giết người sang cố ý và ngược lại, vì VKS truy tố chưa phù hợp. TAND TP.HCM đã có hội thảo chuyên sâu nhưng luôn mong muốn TAND Tối cao có một văn bản chuẩn để thống nhất."

Ông BÙI HOÀNG DANH, Chánh án TAND TP.HCM

Cần một hướng dẫn rõ ràng

"Cần ban hành một văn bản hướng dẫn mới để tháo gỡ các vướng mắc trong việc định tội này vì các hướng dẫn cũ chưa đầy đủ… Ví dụ, Nghị quyết số 01-1989 của HĐTP hướng dẫn thương tích làm chết người là thương tích nặng và làm cho nạn nhân chết. Nghĩa là giữa thương tích và cái chết của nạn nhân có mối quan hệ nhân quả. Về mặt khoa học thì hướng dẫn này có giá trị nhưng chỉ giải thích được trường hợp gây thương tích dẫn đến chết người mà không đề cập đến trường hợp giết người với lỗi cố ý trực tiếp, hoặc tác động trái phép đến người khác với lỗi cố ý gián tiếp. Vì thế, không ngạc nhiên khi áp dụng để định hai tội này, các cơ quan tố tụng không thể thống nhất với nhau."

Thạc sĩ VŨ THỊ THÚY, giảng viên Trường Đại học Luật TP.HCM

Xử giết người khi biết làm vậy sẽ chết

"Nên xử tội giết người khi: Người gây án biết hành vi của mình tất yếu làm nạn nhân chết mà vẫn thực hiện dù không muốn giết; vì muốn cho người khác chết nên cố ý đánh cho thành thương nặng để rồi về nhà ốm chết; biết làm như vậy sẽ chết người (như dùng dao to, sắc, nhọn, chém hoặc đâm vào những chỗ hiểm yếu như đầu, ngực, bụng, hoặc dùng gậy to, nặng, sắc cạnh vụt mạnh vào đầu…)…

Còn xử tội cố ý gây thương tích khi: Hành vi ít nguy hiểm, ít khả năng gây chết người (như chỉ đánh, chém vào tay, chân, đấm vào chỗ ít nguy hiểm); có ý giết người nhưng tự ý nửa chừng chấm dứt và nạn nhân chỉ bị thương tích; gây ra thương tích cho nạn nhân với lỗi cố ý gián tiếp."

Thẩm phán NGUYỄN XUÂN TÙNG, TAND TP.HCM

THANH TÙNG - HỒNG TÚ


Sau 1-8, thẻ cũ của luật sư sẽ hết hiệu lực

Lãnh đạo Liên đoàn Luật sư Việt Nam (LĐLS) vừa họp thống nhất về trình tự, thủ tục và lộ trình của việc đổi thẻ luật sư nhằm xây dựng cơ sở dữ liệu của luật sư trong toàn quốc.

Được biết, sau khi có thông báo chính thức của LĐLS, đến ngày 2-5, các đoàn sẽ tập hợp và gửi danh sách cùng ảnh của các luật sư về LĐLS. LĐLS sẽ chuẩn bị phôi thẻ, rà soát lại danh sách và việc cấp thẻ sẽ được tiến hành từ 15 đến 30-6. Luật sư chỉ được xét đổi thẻ khi đã đóng đủ phí thành viên của đoàn luật sư và phí của liên đoàn.

Khoảng thời gian từ 1-7 đến 1-8 sẽ xử lý những sai sót có thể phát sinh. Sau đó, tất cả thẻ cũ sẽ hết hiệu lực.

Thẻ luật sư mới sẽ không quy định giới hạn thời gian có giá trị của thẻ. LĐLS sẽ quyết định việc đổi thẻ khi thấy cần thiết.

Song song với việc đổi thẻ, LĐLS sẽ xây dựng cơ sở dữ liệu của luật sư trên toàn quốc. Một số thẻ sẽ tương ứng một luật sư (cùng với các thông tin liên quan) và con số này sẽ theo luật sư đó trong suốt quá trình hành nghề. Dự kiến chủ tịch LĐLS sẽ mang số 1, tiếp theo là các phó chủ tịch… Luật sư của các đoàn sẽ được đánh số theo thứ tự a, b, c...

Cuộc họp nói trên chưa bàn tới việc một luật sư vì lý do nào đó không còn tiếp tục hành nghề thì con số ứng với luật sư đó sẽ được giải quyết thế nào.

ĐỨC MINH


Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Cú đánh tai hại

Đạp một phát, nạn nhân té ngửa, bị thương tích não 11% nên bị tù. Do có những mâu thuẫn trong kết quả điều trị, trong giám định, trong lời khai của người bị hại và nhân chứng nên chưa đủ cơ sở để kết luận P. phạm tội cố ý gây thương tích.

Giữa năm 2004, sau khi cùng bạn cưa đứt một lít rượu, P. nổi hứng rủ bạn đi hát karaoke. Trong lúc đang tập làm ca sĩ thì hai bên bỗng nhiên… nặng nhẹ với nhau. Nghe tin chồng mình và P. ẩu đả, chị T. chạy đến xem hư thực thế nào thì bị P. tung một cước ngã ngửa ra đất…

Đánh làm chấn thương sọ não

Việc lùm xùm nhanh chóng kết thúc vì được mọi người nhào vào can ngăn. Ai về nhà nấy nhưng về đến nhà, chị T. hậm hực la lớn: “Má ơi! Báo công an chứ thằng P. đánh con!”. Nhận được tin báo, chính quyền địa phương vội đến lập biên bản và đưa chị đi bệnh viện.

Sau khi tiếp nhận, BV Đa khoa huyện An Nhơn (Bình Định) chẩn đoán bệnh nhân chấn thương đầu do bị đánh. Điều trị thêm vài ngày, bệnh viện huyện thấy chị T. tạm ổn nên cho về nhà.

Tuy nhiên, thấy đầu chị T. vẫn còn đau đau nhức nhức nên người nhà lại đưa chị chạy lên bệnh viện tỉnh. Sau đó, chị xuất viện với giấy chứng nhận “Chị T. chấn thương sọ não kín. Khi giám định, bệnh nhân vẫn đau đầu, ngủ ít. Thực thể khám không phát hiện dấu vết. X-quang không thấy tổn thương xương sọ. Điện não kém điều hòa”.

Chị T. tiếp tục được tổ chức giám định pháp y mời đến kiểm tra, kết luận chị T. bị chấn thương sọ não. Hiện tại không để lại dấu vết mà chỉ để lại trạng thái suy nhược thần kinh mức độ nhẹ, tỉ lệ thương tật 11% tạm thời.

Từ kết quả này, P. bị công an mời đến làm việc.

Tòa, viện chỏi nhau

Xử sơ thẩm lần thứ nhất, đại diện VKS khẳng định P. phạm tội cố ý gây thương tích, đề nghị tòa tuyên phạt 6-9 tháng tù treo.

Riêng tòa nhận định chứng cứ buộc tội bị cáo mâu thuẫn nhau. Có lúc chị T. khai rằng P. xông vào nhà đánh chị ngã xuống, rồi dùng cùi chỏ thọc ót chị gây chấn thương sâu ở hệ thần kinh. Tuy nhiên, có lúc chị lại bảo P. dùng chân đá mạnh vào bụng làm chị lảo đảo. P. tiếp tục đánh cùi chỏ vào phía sau cổ làm chị té ngã ngửa đập đầu xuống đất… Riêng P. thì lại nại rằng vì quá say nên không biết có đánh chị T. hay không.

Hơn nữa, các nhân chứng lúc đầu xác định P. dùng chân phải, cùi chỏ tay phải để đá, đánh chị T… Thế nhưng sau khi biết P. thuận tay trái thì lại khai không thấy P. dùng chân tay nào để đá, đánh chị T. vì sự việc diễn ra rất nhanh.

Đồng thời trước đó tòa đã hai lần trả hồ sơ để điều tra bổ sung nhưng cơ quan điều tra từ chối đưa người bị hại đi giám định lại.

Cuối cùng tòa quyết do có những mâu thuẫn trong kết quả điều trị, trong giám định, trong lời khai của người bị hại và nhân chứng nên chưa đủ cơ sở để kết luận P. phạm tội cố ý gây thương tích.

Sau khi tòa tuyên án, người bị hại kháng cáo, VKS huyện kháng nghị. Sau đó, cấp phúc thẩm lần nhất tuyên hủy án sơ thẩm. Xét xử lần hai, án sơ thẩm và phúc thẩm mới đây đều xác định P. phạm tội cố ý gây thương tích và tuyên phạt bị cáo 6 tháng tù treo.

Hành xử cẩn trọng để tránh hậu quả xấu

Có nhiều sự việc có hậu quả lớn chỉ từ một hành động tưởng chừng như vô hại như chuyện P. chỉ đạp nạn nhân một phát mà phải vướng vào lao lý. Nhiều vụ rất đơn giản như thủ phạm chỉ xô, đẩy, hất… nạn nhân một cách nhẹ nhàng nhưng xui rủi sao nạn nhân lại té vào cột nhà, bậc cầu thang, nền gạch… gây ra chấn thương não dẫn đến chết người. Hung thủ không thể tránh bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

Nhưng điều đáng tiếc hơn ở đây là nếu có thể kiềm chế được hành vi dù là rất nhẹ nhàng như trên thì không ai phải có kết cục xấu. Tuy nhiên thực tế, nhiều người vẫn hành xử quá tay, đến khi hối thì không kịp. Có thể có nhiều nguyên nhân dẫn đến hành vi thiếu kiềm chế đó nhưng dù lý giải thế nào thì đó cũng là những hành vi sai trái, cần tránh càng xa càng tốt. Tôi cho rằng mỗi người nên tự răn mình, hành xử cẩn trọng, nhẹ nhàng, tôn trọng mình và người khác thì sẽ tránh được những điều không hay.

VĂN THIẾT


Quy định chưa rõ, tòa lúng túng

Các tòa kinh tế hiện cũng còn không ít vướng mắc, khó khăn trong quá trình xử lý án, nhất là việc xác định thế nào là thành viên công ty, xử lý tài sản thế chấp… nên đã kiến nghị TAND Tối cao gỡ rối.

Tòa Kinh tế TAND TP.HCM than rằng khái niệm thành viên công ty hiện đang khiến nhiều thẩm phán lúng túng, không biết xác định thế nào cho đúng.

Rối khái niệm thành viên công ty

Có người cho rằng khái niệm này trong Bộ luật Tố tụng dân sự không đồng nghĩa với quy định tại Luật Doanh nghiệp 2005. Nghĩa là khi có tranh chấp giữa các thành viên của công ty với nhau thì tòa không phân biệt đó là công ty TNHH, công ty hợp danh hay công ty cổ phần. Cuối cùng tòa phải theo luật tố tụng dân sự mà giải quyết.

Tuy nhiên, có thẩm phán lắc đầu bảo không phải, khái niệm này được hiểu giống nhau giữa hai luật. Nên khi có tranh chấp giữa các thành viên công ty TNHH và công ty hợp danh thì tòa dựa vào luật doanh nghiệp để giải quyết. Riêng tranh chấp giữa các thành viên của công ty cổ phần về cổ phiếu thì tòa dựa vào luật tố tụng dân sự giải quyết.

Cạnh đó, tranh chấp việc góp vốn giữa các thành viên với nhau cũng có nhiều quan điểm. Khi một thành viên chuyển nhượng vốn của mình cho một người ngoài dù các thành viên khác đều biết nhưng hai người chưa đăng ký thay đổi thành viên công ty thì khi có tranh chấp, người được chuyển nhượng không được coi là thành viên công ty. Lúc này tòa phải giải quyết tranh chấp việc chuyển nhượng phần góp vốn theo hợp đồng chuyển nhượng vốn góp.

Tuy nhiên, có người lại cho rằng người ngoài công ty nhưng được chuyển nhượng vốn thì vẫn được coi là thành viên công ty khi có tranh chấp.

Những chuyện trên vừa mới được Tòa Kinh tế TAND TP.HCM kiến nghị TAND Tối cao gỡ rối.

Thông qua nhà nước để xử lý tài sản

Tòa Kinh tế (TAND Tối cao) thì nêu thêm một vướng mắc liên quan đến cách tuyên án khác nhau khi xử lý tài sản bảo lãnh vay tiền của ngân hàng, tổ chức tín dụng mà người vay không trả được nợ.

Một bên cho rằng khi giải quyết án, tòa án phải tuyên người được bảo lãnh vay phải trả nợ; nếu người vay không có khả năng trả thì người bảo lãnh phải trả nợ thay cho người được bảo lãnh. Nếu người bảo lãnh cũng không có khả năng trả nợ thì người nhận bảo lãnh có quyền yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền cho bán đấu giá tài sản của người bảo lãnh để thu hồi nợ cho người nhận bảo lãnh.

Một bên khác thì cho rằng nếu đến hạn trả nợ mà người được bảo lãnh không thực hiện việc trả nợ thì tòa tuyên buộc người bảo lãnh phải thực hiện nghĩa vụ trả nợ thay cho người được bảo lãnh và xử lý tài sản của người bảo lãnh để thu hồi nợ cho người nhận bảo lãnh.

Tòa Kinh tế cho rằng quan điểm đầu là chấp nhận được. Ngoài ra, ngoài việc quy định người bảo lãnh phải thực hiện nghĩa vụ thay thì luật còn quy định các bên có thể thỏa thuận về việc bên bảo lãnh chỉ phải thực hiện nghĩa vụ khi bên được bảo lãnh không có khả năng thanh toán. Như vậy, khi giải quyết án, trước hết, tòa phải căn cứ vào thỏa thuận của các bên theo từng trường hợp cụ thể nêu trong hợp đồng tín dụng và hợp đồng bảo lãnh bằng tài sản.

Cấp tỉnh hay cấp huyện giải quyết

Trong thực tiễn cũng xảy ra trường hợp trong hợp đồng, các bên thỏa thuận chọn tòa án cấp tỉnh giải quyết tranh chấp nếu có xảy ra. Tuy nhiên, theo quy định thì những tranh chấp đó thuộc thẩm quyền tòa cấp huyện giải quyết. Như vậy, tòa cấp tỉnh có quyền thụ lý, giải quyết hay không?

Nhiều chuyên gia pháp lý cho rằng thỏa thuận của các đương sự không phù hợp quy định của pháp luật. Khi tòa cấp tỉnh nhận đơn thì phải chuyển về cho cấp huyện thụ lý và báo cho các đương sự biết điều này.

Tuy nhiên, nhiều chuyên gia khác lại bảo pháp luật tố tụng dân sự không cấm đương sự lựa chọn tòa án giải quyết tranh chấp. Do vậy, nếu các đương sự đã có thỏa thuận thì sẽ căn cứ vào thỏa thuận đó mà giải quyết.

Theo Tòa Kinh tế (TAND Tối cao), quan điểm thứ nhất là hợp lý. Bởi ngoài những căn cứ như ý kiến này nêu thì theo quy định, dù các đương sự có quyền lựa chọn tòa án để giải quyết tranh chấp thì thỏa thuận đó phải chọn đúng tòa án có thẩm quyền. Nếu chọn không đúng tòa thì dù tòa tỉnh có thụ lý thì cũng không có thẩm quyền giải quyết…

Quy đổi ra tiền Việt Nam

Trên thực tế, nhiều đơn khởi kiện gửi đến tòa án đưa ra yêu cầu bằng ngoại tệ… Trong những trường hợp này, tòa án phải yêu cầu đương sự quy đổi ra tiền Việt Nam và có cách tính cụ thể để ra số tiền phạt hợp đồng…

Điểm chung nhất là nội dung tranh chấp phải được phản ánh rõ ràng trong đơn khởi kiện. Đặc biệt, đối với những tranh chấp có quy định bên bị vi phạm phải thực hiện việc khiếu nại trước khi khởi kiện ra tòa án thì trong đơn kiện phải thể hiện rõ các bên tranh chấp đã khiếu nại với nhau hay chưa.

Yêu cầu của đương sự trong các vụ án kinh doanh, thương mại là các yêu cầu tính được bằng tiền và tranh chấp của loại án này không được miễn tạm ứng án phí. Do đó, giá trị tranh chấp giữa các bên là cơ sở để tòa án tính tạm ứng án phí.

Phải nắm vững quy định về thẩm quyền

Đối với các tranh chấp khác về kinh doanh, thương mại, căn cứ để phân định thẩm quyền theo cấp xét xử là phụ thuộc vào tính chất của tranh chấp và đương sự hoặc tài sản ở nước ngoài... Theo đó thì chỉ những tranh chấp cụ thể quy định tại khoản 1 Điều 29 thuộc thẩm quyền giải quyết của tòa cấp huyện. Đây là những tranh chấp diễn ra phổ biến trên thực tế và tính phức tạp không cao.

Cuối cùng, để xác định tranh chấp kinh doanh, thương mại thuộc thẩm quyền giải quyết của tòa án địa phương mình hay không, thẩm phán phải vận dụng nguyên tắc xác định thẩm quyền theo lãnh thổ và thẩm quyền theo sự lựa chọn của nguyên đơn. Việc xác định này cũng giống như trong các tranh chấp về dân sự, hôn nhân gia đình và lao động.

(Trích tài liệu tập huấn nghiệp vụ TAND TP.HCM)

NHÓM PHÓNG VIÊN

Mong manh ranh giới giết người hay cố ý gây thương tích

Trong nhiều hội nghị của ngành tòa án, việc làm sao phân biệt hai tội cố ý gây thương tích và giết người đã được đưa ra bàn thảo, rút kinh nghiệm.

Dù vậy đến nay, hai tội này vẫn làm các cơ quan tố tụng phải nhức đầu bởi ranh giới giữa chúng rất mong manh, dễ nhập nhằng.

Nhiều vụ án người phạm tội dùng hung khí nguy hiểm là những vật cứng đánh vào vùng trọng yếu của cơ thể nạn nhân như đầu, ngực… Các cơ quan tố tụng lại có những quan điểm trái ngược khi xác định hành vi này phạm tội giết người (Điều 93 BLHS) hay cố ý gây thương tích (Điều 104 BLHS).

Nơi cố ý gây thương tích

TAND quận Bình Thạnh (TP.HCM) từng nhiều lần phải trả đi trả lại hồ sơ một vụ hai băng nhóm thanh toán nhau do không đồng tình với VKS quận này về tội danh truy tố.

Theo hồ sơ, sau lúc đánh lộn với một nhóm thanh niên khác, trên đường đi tìm đối thủ trả thù, Phương, Duy, Dễ và Huy đã xông vào đánh hội đồng hai người đi xe máy trên đường làm một người bị chấn thương sọ não, tỉ lệ thương tật 46% vĩnh viễn.

Sau đó, VKS quận Bình Thạnh truy tố Duy và Dễ về hai tội cố ý gây thương tích và gây rối trật tự công cộng, Phương về tội cố ý gây thương tích, Huy tội gây rối trật tự công cộng. Xử sơ thẩm, TAND quận cho rằng việc Dễ dùng cây đánh thẳng vào đầu anh L. gây thương tích nặng là có dấu hiệu của tội giết người chứ không phải cố ý gây thương tích nên đã hoãn xử để trả hồ sơ điều tra bổ sung và báo cáo lên TAND TP.

Tuy nhiên, TAND TP lại không đồng ý truy tố Dễ về tội này nên đã trả ngược hồ sơ về cho VKS quận Bình Thạnh. Cạnh đó, quá trình điều tra cũng không chứng minh được nhóm Phương có hành vi giết người như quan điểm của tòa nên VKS vẫn giữ nguyên quan điểm, chỉ truy tố Phương thêm tội cố ý gây thương tích. Cuối cùng, tòa phạt Phương năm năm sáu tháng tù, Dễ ba năm sáu tháng tù, Duy ba năm tù về tội cố ý gây thương tích, Huy sáu tháng tù về tội gây rối trật tự công cộng.

Ranh giới giữa hai tội danh giết người và cố ý gây thương tích rất dễ nhập nhằng khi xử án. Ảnh minh họa: HTD

Nơi giết người

Mới đây, TAND TP Hà Nội đã tuyên phạt Nguyễn Thế Nghĩa sáu năm tù về tội giết người. Trước đó, vụ án này cũng gặp rắc rối bởi cơ quan điều tra và VKS không thống nhất quan điểm về tội danh.

Nghĩa là chủ một quán ăn. Một buổi tối, vì đã muộn nên người phục vụ quán yêu cầu ông V. tính tiền ra về để dọn đóng cửa nhưng ông V. không chịu nên hai bên nảy sinh cãi cọ. Bực tức, ông V. hất đổ bàn ăn. Thấy vậy, Nghĩa từ trong chạy ra, dùng một chiếc ghế nhựa đập trúng đầu ông V. Khi ông V. ngã gục xuống, Nghĩa kéo lê ông ra khỏi quán, bỏ phía bên kia đường.

Một lát sau, ông V. tỉnh lại và tiếp tục chạy vào quán gây sự. Nghĩa dùng tay xô ra và ông V. lại té ngã, ngất xỉu rồi nôn ra dịch đen. Cho rằng ông V. chỉ bị say nên Nghĩa kêu gia đình ông V. tới đưa về nhà. Rạng sáng hôm sau, ông V. bị hôn mê, khó thở. Gia đình đưa ông vào bệnh viện cấp cứu nhưng không qua khỏi vì chấn thương sọ não.

Cơ quan điều tra Công an TP Hà Nội chỉ khởi tố Nghĩa về hành vi cố ý gây thương tích nhưng VKSND cùng cấp đã yêu cầu điều tra theo hướng Nghĩa phạm tội giết người. Cùng quan điểm, xử sơ thẩm, TAND TP Hà Nội đã phạt Nghĩa như trên.

Không giết người, cũng chẳng cố ý…

Tháng 9-2008, TAND quận Gò Vấp (TP.HCM) đã tuyên phạt ba anh em Trần Văn Hải, Trần Thanh Điền mỗi người một năm chín tháng tù, Trần Thanh Bình một năm năm tháng năm ngày tù về tội chống người thi hành công vụ.

Tháng 4-2007, Hải cùng đồng phạm xông vào trụ sở công an, lấy dao đâm một cán bộ năm nhát vào vùng ngực trái và bụng. Thụ lý, cơ quan điều tra công an quận nhận định Hải chỉ có hành vi chống người thi hành công vụ nên chuyển hồ sơ sang VKSND cùng cấp đề nghị truy tố về tội này.

Từ báo cáo của TAND quận Gò Vấp, TAND TP.HCM đã cho rằng việc Hải dùng dao đâm vào vùng ngực trái là nơi trọng yếu của cơ thể nạn nhân, có dấu hiệu của tội giết người nên rút hồ sơ lên, chuyển cho VKS TP ra cáo trạng truy tố về tội giết người.

Tuy nhiên, trong quá trình điều tra, công an không chứng minh được động cơ giết người của Hải, đồng thời Hải chỉ gây thương tích nhẹ cho nạn nhân nên VKS TP lại chuyển vụ án ngược lại cho VKS quận Gò Vấp điều tra bổ sung về tội cố ý gây thương tích. Ngặt một nỗi, nạn nhân lại không đồng ý đi giám định thương tật cũng như không có yêu cầu xử lý hình sự nên các cơ quan tố tụng quận Gò Vấp bó tay. Cuối cùng, họ chỉ xét xử Hải được mỗi tội chống người thi hành công vụ.

Tranh cãi cả ở cấp tối cao

Giữa năm 2008, VKSND Tối cao đã kháng nghị, đề nghị Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao xử giám đốc thẩm hủy cả hai bản án sơ, phúc thẩm, giao hồ sơ cho cấp sơ thẩm điều tra, xét xử lại vụ Vũ Hoàng Lâm về tội giết người.

Tháng 1-2005, ông Đ. (Việt kiều) về thăm quê. Trên đường đi mời khách dự đám cưới em trai, ông bị Vũ Hoàng Sơn ném đá, chửi mắng. Ông Đ. dừng xe thì Sơn bỏ chạy vào nhà. Sau đó, nhiều người nhà Sơn xông ra, trong đó Vũ Hoàng Lâm (anh Sơn) cầm một con dao lớn nhắm thẳng mặt ông Đ. chém. Bị một nhát dao vào mặt, ông Đ. chưa kịp bỏ chạy thì bị Lâm vung dao chém tiếp vào đầu. Ông đưa hai tay lên đỡ đầu nên tay nát như băm, máu chảy ướt đẫm cả quần áo. Ông cố gượng bỏ chạy, Lâm truy đuổi chém thêm hai nhát vào lưng. Chỉ khi có nhiều người can thiệp Lâm mới dừng cuộc truy sát. Theo kết luận giám định, ông Đ. bị thương tật 58%.

Xử sơ thẩm, TAND tỉnh Đồng Nai cho rằng hành vi của Lâm chỉ là cố ý gây thương tích và phạt Lâm 10 năm tù. Không đồng tình, người nhà ông Đ. kháng cáo. Xử phúc thẩm, đại diện VKS cũng đề nghị Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM chuyển tội danh từ cố ý gây thương tích sang giết người. Sau khi nghị án, tòa phúc thẩm đã không đồng ý với đề nghị này và tuyên y án sơ thẩm. Sau đó, VKSND Tối cao đã kháng nghị giám đốc thẩm và đến nay vụ án vẫn chưa có hồi kết.

Định tội sai, hệ lụy lớn

Việc xác định sai tội giết người với cố ý gây thương tích gây nhiều hệ lụy lớn. Trước hết, bản án có thể bị hủy để điều tra, xét xử lại theo thủ tục phúc thẩm, giám đốc thẩm, quá trình giải quyết án bị kéo dài làm tất cả các bên đều mệt mỏi. Cạnh đó, một người có thể bị tội nặng hơn hoặc lọt người, lọt tội. Thậm chí có trường hợp, nếu xác định là hành vi giết người thì thủ phạm phải chịu trách nhiệm hình sự nhưng nếu xác định là tội cố ý gây thương tích thì thủ phạm thoát tội vì chưa đủ tuổi. Đó là chưa kể nhiều trường hợp chuyển từ tội giết người sang tội cố ý gây thương tích, nếu chỉ đủ cơ sở để xét xử theo khoản 1 Điều 104 BLHS thì lại vướng thủ tục là chỉ được khởi tố theo yêu cầu của nạn nhân...

Một thẩm phán TAND Tối cao

Xem xét toàn diện

Thực tiễn có hai trường hợp rất dễ gây nhầm lẫn: Giết người chưa đạt với cố ý gây thương tích và giết người với cố ý gây thương tích dẫn đến chết người.

Về mặt khách quan thì giữa giết người chưa đạt với cố ý gây thương tích rất giống nhau nhưng về mặt chủ quan thì giết người chưa đạt là người phạm tội mong muốn nạn nhân chết nhưng hậu quả không xảy ra là ngoài ý muốn của họ, còn cố ý gây thương tích thì người phạm tội chỉ muốn gây thương tích cho người khác chứ không muốn làm chết người. Để xác định chính xác ý thức chủ quan này, cơ quan tố tụng phải đánh giá, đối chiếu, phân tích các tình tiết khách quan một cách toàn diện.

Tương tự, hành vi giết người và cố ý gây thương tích dẫn đến chết người cũng phải phân tích mặt chủ quan để xác định. Các tình tiết khách quan được coi là phương pháp để xác định lỗi chủ quan của người gây án. Chẳng hạn như dùng vật gì phạm tội, mức độ nguy hiểm của vật đó ra sao; cách thức thực hiện tội phạm... Cần phải kết hợp những tình tiết đó với những tình tiết khác như trình độ nhận thức, tuổi tác của người phạm tội và nạn nhân, tính tình thường ngày, quan hệ giữa họ...

Cơ quan tố tụng phải tìm ra được câu trả lời về mục đích, động cơ phạm tội; người phạm tội có thấy trước hậu quả chết người, mong muốn hay để mặc nó xảy ra hay không. Tùy từng trường hợp cụ thể mà định tội, khó có thể nêu thành những nguyên tắc chung.

Thạc sĩ Phan Anh Tuấn, Trưởng bộ môn Luật hình sự Trường ĐH Luật TP.HCM.

Cần văn bản hướng dẫn

Điều quan trọng nhất hiện nay là phải có một văn bản hướng dẫn cụ thể từ TAND Tối cao để áp dụng chung. Bởi trong thực tế, không dễ để cơ quan tố tụng có điều kiện xác định chi ly những hành vi, tình tiết để chứng minh được ý thức của bị cáo, chưa kể đến các yếu tố khác như bị cáo khai báo bất nhất, phản cung...

Một kiểm sát viên cao cấp VKSND Tối cao

THANH TÙNG - HỒNG TÚ

Luật sư phải tham gia mạnh trong cải cách tư pháp

Ngày 1-3, tại buổi gặp mặt lãnh đạo Liên đoàn Luật sư Việt Nam, Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng hy vọng liên đoàn có thể đứng ra lãnh nhiệm vụ xây dựng một dự án luật, tham gia mạnh hơn nữa vào công tác cải cách tư pháp, hay đóng góp ý kiến cho các diễn đàn về tư pháp…

“Các đồng chí chọn một vài việc làm cho tốt, ý kiến đóng góp của các đồng chí phải là ý kiến hay nhất… thì tự khắc “hữu xạ tự nhiên hương”. Phải làm sao nâng được “thế” của luật sư lên” - Phó Thủ tướng nói thêm.

Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam Lê Thúc Anh cho biết năm 2010 được coi là năm “bản lề” để khẳng định vị trí, vai trò của liên đoàn. Hàng loạt công việc của năm được ông Thúc Anh liệt kê: hoàn chỉnh quy tắc đạo đức và ứng xử nghề nghiệp luật sư, tiến hành đổi thẻ luật sư, xây dựng đề án thành lập trường đào tạo luật sư, công bố trang phục của giới luật sư, xuất bản tờ báo là cơ quan ngôn luận của liên đoàn…

Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam Đỗ Ngọc Thịnh cho biết chiều nay (2-3), liên đoàn sẽ có buổi họp cuối cùng quyết định trình tự, thủ tục, lộ trình… của việc đổi thẻ luật sư. Dự kiến việc đổi thẻ sẽ hoàn tất vào cuối quý 2-2010 làm cơ sở cho việc xây dựng cơ sở dữ liệu của luật sư trong toàn quốc.

Về việc lựa chọn 50 luật sư tham gia rà soát thủ tục hành chính, ông Thịnh cho biết sáng 1-3, có 47 luật sư chính thức đăng ký tham gia hoạt động này (trước đó có 54 luật sư tham gia tập huấn). Ba luật sư còn thiếu sẽ được tiếp tục bổ sung. “Sau 20 ngày đến một tháng làm việc, tổ công tác thực hiện Đề án 30 của Chính phủ sẽ trao đổi lại với liên đoàn về chất lượng rà soát của các luật sư. Sau đó đơn vị này sẽ trực tiếp ký hợp đồng với những người được lựa chọn” - ông Thịnh nói.

ĐỨC MINH

Xử án kinh doanh, thương mại cũng... khổ!

Cùng với các lĩnh vực hình sự, dân sự, hành chính, lao động..., việc xét xử án kinh tế hiện cũng đang gặp nhiều vướng mắc. Mới đây, Tòa kinh tế TAND tối cao đã nêu ra nhiều vấn đề “đau đầu” để tìm hướng giải quyết...

Hướng dẫn “xa” luật

Trước hết, Tòa kinh tế TAND tối cao đã chỉ ra vướng mắc từ hướng dẫn của Hội đồng thẩm phán TAND tối cao về thẩm quyền giải quyết án kinh doanh, thương mại.

Cụ thể, theo Bộ luật tố tụng dân sự, tòa các cấp có thẩm quyền giải quyết những tranh chấp phát sinh trong hoạt động kinh doanh, thương mại giữa cá nhân, tổ chức có đăng ký kinh doanh với nhau và đều có mục đích lợi nhuận. Tuy nhiên, Nghị quyết 05 ngày 31-3-2005 của Hội đồng thẩm phán TAND tối cao lại giao thêm cho Tòa kinh tế giải quyết “các tranh chấp về kinh doanh, thương mại mà một bên hoặc các bên không có đăng ký kinh doanh nhưng đều có mục đích lợi nhuận”.

Theo Tòa kinh tế, hiện một số tòa địa phương đề nghị xem xét lại hoặc có hướng dẫn cụ thể hơn nội dung hướng dẫn trên vì nó không phù hợp với tố tụng dân sự. Thực tiễn cho thấy các tòa gặp rất nhiều khó khăn, vướng mắc khi áp dụng hướng dẫn này. Đặc biệt là khi phải phân biệt vụ án thuộc trường hợp hướng dẫn với trường hợp thuộc vụ án dân sự mà thuộc thẩm quyền giải quyết của tòa cấp tỉnh. Chẳng hạn như trường hợp vay tiền của ngân hàng hoặc tổ chức tín dụng mà người vay tiền là bên không đăng ký kinh doanh...

Tuy nhiên, Tòa kinh tế cho rằng theo xu hướng phát triển, có lẽ các tòa vẫn nên chấp hành hướng dẫn trên vì nhìn lại thì nó phù hợp với Luật doanh nghiệp, Luật thương mại dù có “xa” đôi chút so với Bộ luật Tố tụng dân sự.

Chưa rõ vụ án hay việc dân sự

Tòa kinh tế cũng nêu ra một vướng mắc nữa trong việc giải quyết yêu cầu hủy bỏ quyết định của đại hội đồng cổ đông.

Theo quy định, trong một thời hạn nhất định, cổ đông, thành viên hội đồng quản trị... có quyền yêu cầu tòa án xem xét, hủy bỏ quyết định của đại hội đồng cổ đông... Một số ý kiến nói yêu cầu này là loại việc kiện thuộc thẩm quyền giải quyết của tòa bằng một vụ án kinh doanh, thương mại tại khoản 3 Điều 29 Bộ luật Tố tụng dân sự. Nhưng nhiều ý kiến khác lại bảo đây là loại việc dân sự (yêu cầu về kinh doanh, thương mại) thuộc thẩm quyền của tòa theo quy định tại khoản 4 Điều 40 bộ luật trên.

Tòa kinh tế cho rằng vụ án kinh doanh, thương mại phải có yếu tố tranh chấp giữa các đương sự, còn việc dân sự (yêu cầu về kinh doanh, thương mại) thì không có yếu tố tranh chấp. Do vậy, có thể nhận định bước đầu là yêu cầu hủy bỏ trên là loại việc dân sự. Tuy nhiên, Tòa kinh tế cũng nhìn nhận chuyện này hiện còn rất nhiều ý kiến khác nhau nên TAND tối cao phải có hướng dẫn rõ ràng để áp dụng xuyên suốt.

Vướng với trường tư thục, dân lập...

Theo Tòa kinh tế, việc giải quyết các tranh chấp phát sinh từ việc thành lập, hoạt động, giải thể, sát nhập, chia tách... của trường dạy nghề, trường dân lập, trường tư thục, các doanh nghiệp hoạt động lĩnh vực chứng khoán... cũng không dễ dàng gì. Bởi lẽ những vấn đề trên chưa hề được nêu trong Luật doanh nghiệp 2005. Nhiều tòa đã lúng túng khi xác định quan hệ tranh chấp cũng như việc áp dụng văn bản pháp luật.

Có quan điểm cho rằng đây là tranh chấp giữa công ty với thành viên công ty, giữa các thành viên công ty với nhau... và phải áp dụng luật chuyên ngành để giải quyết. Bởi theo quy định, trường hợp đặc thù liên quan đến chuyện thành lập, tổ chức quản lý và hoạt động của doanh nghiệp được quy định tại luật khác thì áp dụng theo luật đó.

Tòa kinh tế đồng ý với quan điểm này nhưng đề nghị TAND tối cao ra hướng dẫn để thống nhất xử lý trong toàn ngành, tránh chuyện tòa này áp dụng luật chung, tòa kia áp dụng luật chuyên ngành. Chẳng hạn trường hợp trường tư thục, trường dân lập, Luật giáo dục có quy định về quyền sở hữu tài sản, rút vốn, chuyển nhượng vốn nhưng không quy định các trường này theo mô hình như trong Luật doanh nghiệp. Nếu thụ lý, giải quyết theo Luật doanh nghiệp (coi các trường trên là công ty TNHH) thì các thành viên không được rút vốn mà chỉ có quyền mua lại, chuyển nhượng vốn góp mà thôi...

Giao tranh chấp tín dụng cho cấp huyện?

Theo quy định, những tranh chấp phát sinh trong hoạt động đầu tư, tài chính, ngân hàng thuộc thẩm quyền giải quyết của tòa cấp tỉnh. Nhưng trên thực tế, có những vụ tranh chấp hợp đồng tín dụng giữa ngân hàng với cá nhân (có hoặc không đăng ký kinh doanh), giá trị tranh chấp không lớn, không có tình tiết phức tạp thì tòa cấp huyện hoàn toàn có đủ năng lực giải quyết. Vì vậy, nhiều tòa cấp huyện góp ý là nên chuyển một số án của tòa cấp tỉnh về cho họ.

Trước những góp ý này, Tòa kinh tế chỉ có thể yêu cầu các tòa thực hiện đúng quy định. Sắp tới có thay đổi không, thay đổi như thế nào thì phải chờ sửa đổi, bổ sung Bộ luật Tố tụng dân sự.

Xác định đúng người khởi kiện

Nhiều sai sót của tòa rất đáng tiếc từ việc xác định sai người khởi kiện. Các quan hệ kinh doanh rất phức tạp và đa dạng. Tham gia quan hệ có thể có nhiều chủ thể khác nhau. Để xác định chủ thể nào có quyền khởi kiện và chủ thể phải thực hiện nghĩa vụ, thẩm phán phải xác định tranh chấp kinh doanh, thương mại đó phát sinh từ quan hệ pháp luật nào. Có như vậy mới xử lý án tốt được.

Mặt khác, thẩm phán phải xác định người khởi kiện có bị mất quyền khởi kiện không. Trong một số quan hệ pháp luật về kinh doanh, thương mại yêu cầu các bên tranh chấp phải thực hiện việc khiếu nại trong thời hạn khiếu nại, nếu không khiếu nại sẽ bị mất quyền khởi kiện.

Xác định đúng thời hiệu khởi kiện

Các tranh chấp thương mại thuộc phạm vi điều chỉnh của Luật thương mại năm 2005 quy định thời hiệu khởi kiện là hai năm kể từ thời điểm quyền và lợi ích hợp pháp bị xâm phạm. Xác định ngày bắt đầu thời hiệu khởi kiện là ngày có quyền và lợi ích hợp pháp bị xâm phạm phụ thuộc vào từng tranh chấp. Điều này có ý nghĩa hết sức quan trọng đối với các thẩm phán để xem xét có thụ lý đơn kiện hay không. Các tranh chấp liên quan đến số lượng, chất lượng hàng hóa thì ngày có quyền và lợi ích hợp pháp bị xâm phạm được hiểu là ngày giao nhận hàng, trường hợp hàng hóa có bảo hành là ngày hết thời hạn bảo hành đối với tranh chấp về chất lượng hàng hóa. Các tranh chấp khác liên quan đến nghĩa vụ phải hoàn thành theo hợp đồng thì ngày bắt đầu tính thời hiệu khởi kiện là ngày bên vi phạm phải hoàn thành nghĩa vụ hoặc trường hợp hàng hóa có bảo hành thì kể từ ngày hết thời hạn bảo hành.

(Trích tài liệu hướng dẫn kỹ năng giải quyết án kinh doanh, thương mại, TAND TP.HCM)

KHẢI HÀ - ĐỨC MINH

Đề nghị truy tố 5 bị can vụ tham ô tại Vifon


Riêng ông Nguyễn Văn Bên, nguyên Phó Tổng Giám đốc Công ty Vifon (từ năm 2005 là Tổng giám đốc), do đã tự làm đơn tố giác sự việc phạm tội xảy ra tại Vifon và tích cực cung cấp thông tin cho cơ quan điều tra sẽ được điều tra, xử lý sau.

Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an vừa kết thúc điều tra, chuyển hồ sơ sang VKSND Tối cao vụ án “tham ô tài sản, lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ, cố ý làm trái các quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Công ty cổ phần Kỹ nghệ thực phẩm Việt Nam (Vifon).

Liên quan đến vụ án này, cơ quan điều tra đề nghị VKSND Tối cao truy tố 5 bị can gồm: ông Nguyễn Bi (SN 1949), nguyên Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty Vifon; Nguyễn Thanh Huyền (SN 1955), nguyên Phó Tổng giám đốc công ty; Đàm Tú Liên (SN 1961), nguyên kế toán trưởng; Dương Thị Mẫn (SN 1947), nguyên kế toán thanh toán và Ka Thị Thu Hồng (SN 1957), nguyên thủ quỹ công ty.

Từ năm 2003-2006, các bị can trên đã cấu kết tham ô, gây thiệt hại cho Vifon nhiều tỷ đồng bằng việc chia chác quỹ khen thưởng, phúc lợi của công ty; tiền hỗ trợ phí chuyển nhượng liên doanh cho Công ty Vifon, tiền từ việc lập các chứng từ chi thưởng liên doanh khống và các chứng từ thu chi khống huy động vốn tiết kiệm mang tên người khác...

Riêng đối với ông Nguyễn Văn Bên, nguyên Phó Tổng Giám đốc Công ty Vifon (từ năm 2005 là Tổng giám đốc), do đã tự làm đơn tố giác sự việc phạm tội xảy ra tại Công ty Vifon và tích cực cung cấp cho cơ quan điều tra, giúp cơ quan điều tra thu hồi tài sản nhà nước bị chiếm đoạt nên cơ quan công an quyết định tách hành vi của ông Bên ra để tiếp tục điều tra, xem xét xử lý sau.

Ngoài ra, một số cán bộ khác của Công ty Vifon cũng được chia thưởng trái nguyên tắc nhưng do không tham gia bàn bạc cùng các bị can và đã thật thà khai báo, nộp lại số tiền nên cơ quan công an không khởi tố hình sự.

Hiện cơ quan công an cũng đã thu hồi, tạm giữ một phần số tiền các đối tượng trên đã chiếm đoạt. Vụ việc đang được khẩn trương xem xét, xử lý theo quy định của pháp luật.

Theo TTXVN

Ông Huỳnh Ngọc Sỹ sẽ tiếp tục hầu tòa


Ngày 16/3 tới đây, phiên tòa xét xử phúc thẩm ông Huỳnh Ngọc Sỹ, nguyên Phó Giám đốc Sở GTVT TP.HCM, nguyên Giám đốc Ban Quản lý dự án Đại lộ Đông Tây và Môi trường nước TP.HCM sẽ được mở lại.

Trước đó, phiên tòa dự định được mở vào ngày 8/2. Tuy nhiên, bị cáo Huỳnh Ngọc Sỹ đã xin Hội đồng xét xử tạm hoãn phiên tòa do tình hình sức khỏe yếu. Sau khi nghe bị cáo trình bày, Hội đồng xét xử Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM đã chấp nhận đề nghị trên, ra quyết định tạm hoãn phiên tòa.

Ông Huỳnh Ngọc Sỹ (áo trắng) và Lê Quả tại phiên tòa.(Ảnh: TPO)

Theo cáo trạng của VKS, bị cáo Huỳnh Ngọc Sỹ và Lê Quả (nguyên Phó Giám đốc PMU Đông Tây) đã có những sai phạm trong việc tự ý sử dụng một phần căn nhà số 3 Nguyễn Thị Diệu, P.6, Q.3, TP.HCM (thuộc quyền sở hữu Nhà nước được dùng làm trụ sở của Ban quản lý PMU Đông Tây) cho Công ty Tư vấn Thiết kế Thái Bình Dương (viết tắt là PCI) thuê làm văn phòng gây thiệt hại cho Nhà nước.

Theo đó, từ tháng 8/2001 đến tháng 11/2002, PCI đã chi trả 80.000USD (tương đương 1,2 tỷ đồng) cho phía PMU Đông Tây, các bị cáo đã tự ý thu chi toàn bộ số tiền trên.

Kết thúc phiên tòa sơ thẩm, HĐXX thuộc TAND TP.HCM đã tuyên phạt bị cáo Huỳnh Ngọc Sỹ 3 năm tù, bị cáo Lê Quả mức án 2 năm tù cùng về tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Theo VNN


Người đàn bà 2 lần sa lưới 'hiệp sĩ SBC'

Người đàn bà 2 lần sa lưới 'hiệp sĩ SBC'

Từng bị các “hiệp sĩ SBC” Bình Dương tóm gọn khi trộm cắp nhưng vừa ra tù, Nguyễn Thị Hương tiếp tục quay về nghề cũ. Nhưng một lần nữa, "nữ quái" này lại sa lưới các hiệp sĩ khi đang móc bóp của khách hành hương.

Những ngày qua, hàng triệu khách thập phương các nơi kéo về thị xã Thủ Dầu Một, Bình Dương để tham dự các lễ hội và viếng chùa chiền. Nhằm hỗ trợ lực lượng chức năng bảo vệ an ninh trật tự, chống trộm cắp tài sản của khách, các thành viên các thành viên CLB phòng chống tội phạm phường Phú Hòa chia nhau thành từng nhóm nhỏ, túc trực từ cổng đến khu vực chánh điện chùa Bà Thiên Hậu.

Chiều 28/2, tình cờ đội trưởng Nguyễn Thanh Hải và đội phó Trần Hoàng Anh "tia" thấy một phụ nữ rất giống "nữ quái" đã móc bóp của hàng chục nạn nhân tại khu du lịch Đại Nam dịp lễ 30/4 năm vừa rồi. Hai "hiệp sĩ" tổ chức bám theo.

Nguyễn Thị Hương tại cơ quan công an.
Nguyễn Thị Hương tại cơ quan công an.

Vào khu vực chánh điện, người phụ nữ này chen lấn, xô đẩy những khách đứng phía trước và nhanh tay móc bóp của một người đi trước. Khi đã “ăn hàng” xong, chị ta thoát vội ra ngoài. Ngay lập tức, các "hiệp sĩ SBC" xuất hiện, bắt giữ nữ quái cùng tang vật là chiếc ví bên trong có hơn 1 triệu đồng và một điện thoại di động. Người phụ nữ này cũng tá hỏa khi gặp lại "cố nhân".

Tại cơ quan công an, nữ quái Nguyễn Thị Hương (34 tuổi), Long Xuyên, An Giang, thừa nhận hành vi trộm cắp tài sản. 10 tháng trước, Hương từng bị "hiệp sĩ" đất Gốm bắt quả tang khi giở nghề "hai ngón" tại khu du lịch. Vừa mãn hạn tù đúng ngay dịp lễ hội chùa Bà Thiên Hậu, “ngựa quen đường cũ”, người đàn bà này đã cùng 3 “đồng nghiệp” khác rủ nhau vào chùa móc túi, điện thoại của du khách.

Ngoài ra, tại dịp lễ hội chùa Bà Thiên Hậu, các hiệp sĩ còn bắt quả tang Huỳnh Thị Mai (32 tuổi, TP Cần Thơ), Trương Thanh Tâm (28 tuổi, Quảng Ngãi) và Trần Trí Dũng (30 tuổi, TP HCM) khi chúng đang hành nghề móc túi.

Tuệ Mẫn

Lật lại những vụ vượt ngục khó tin của tử tù

Trong điều kiện giam giữ ngặt nghèo, phạm nhân đã nghĩ ra nhiều cách phá cùm, khoét tường... bằng những phương tiện cực kỳ đơn giản mà nếu không có những thực nghiệm điều tra nghiêm túc thì không ai có thể tin là thật.

Những khoảnh khắc cuối cùng của một tử tù. Ảnh minh họa: An Ninh Thủ Đô

Cách đây 8 năm, vào đêm 28/10/2001, tại Hỏa Lò mới (tên dân dã thường gọi của Trại tạm giam Hà Nội ở xã Xuân Phương, huyện Từ Liêm để phân biệt với Hỏa Lò cũ nằm trên phố Hỏa Lò, quận Hoàn Kiếm) đã xảy ra một vụ động trời.

Cùng lúc, hai tử tù trong cùng một kiên giam đã cưa cùm, phá khóa xà lim, vượt qua tất cả các hàng rào canh giữ nghiêm ngặt nhất của trại giam trốn thoát. Đây là vụ trốn tù nguy hiểm nhất trong lịch sử của Trại Hỏa Lò mới từ trước đến nay.

Tại bức tường thành ngăn cách giữa khu vực trại tạm giam và bên ngoài có một cây cầu tự tạo đã được bắc lên trên dây điện trần bảo vệ tường thành. Cây cầu này được tạo bởi 4 cây gỗ tròn được buộc nối vào nhau. Một đầu cầu được buộc với một cây keo (cây keo này nằm cách bức tường thành khoảng 5 mét), đầu kia thì bắc lên trên dây điện trần trên bức tường thành.

Hai chiếc chăn - một chiếc chăn dạ, một vỏ chăn hoa - vẫn phủ chình ình lên hàng dây điện trần. Ngần ấy thứ để lại ở khu vực này đã cho thấy có dấu hiệu của một vụ trốn trại vừa được thực hiện trong đêm.

Nguồn tin trên lập tức được cấp báo về Ban giám thị. Ngay tức thì trại phát lệnh báo động toàn trại. Lúc đó là 6h sáng.

Toàn bộ trại và các khu vực lân cận được bao vây, chốt chặn để phục vụ cho công tác truy bắt. Tất cả các khu vực giam chung và giam riêng đều được kiểm tra.

Và, kết quả là tại xà lim 3K3, có hai chiếc màn vẫn buông nhưng người thì đã biệt tăm biệt tích. Hai nam tử tù bị giam tại đây đã trốn thoát. Trong buồng biệt giam, chúng vẫn để lại ngổn ngang những đồ đạc mà sau này nhiều thứ trong đó đã được giám định chính là công cụ chúng dùng để cưa xiềng, phá khóa.

Đó là một chiếc cưa tự tạo có gắn một dao lam ở giữa buộc giằng hai đầu có mẩu nhựa màu vàng dài 5 cm; toàn bộ cưa tự tạo được buộc vào thanh nứa dài 15cm. Một gương nhỏ hình bán nguyệt được gắn vào bàn chải đánh răng màu xanh - trắng. Một miếng gạch men hình ngũ giác độ dài nhất 4cm, ngắn nhất 1,5cm mặt trên màu vàng, mặt dưới màu đen bị lõm...

Hai chiếc cùm chân ở phía cuối bệ nằm của tử tù cũng đều đã bị mài lõm ở móng cùm đến độ có thể... rút được chân ra mà không cần mở khóa. Bốn đoạn thanh chấn song sắt ở trên ô cửa thông gió cũng đã bị cưa đứt, tạo thành một lỗ hổng lớn, đủ cho một người chui qua. Đó là ở phía bên trong xà lim.

Còn ở phía bên ngoài xà lim thì 2 song sắt bên trái của cửa sổ tường rào của buồng giam 3K3 cũng đã bị cưa đứt và bẻ quặt vào phía trong tạo thành một lỗ hổng đủ cho một người chui qua. Ở hành lang phía sau khu K3, khóa treo cửa sắt ở hành lang và cửa sắt thông qua khu giam chẵn cũng đã bị phá.

Nhưng, chỉ 17 ngày sau, hai tử tù đã bị bắt lại.

Cũng giống như tất cả các trại tạm giam khác, Trại Hỏa Lò mới cũng có một khu giam riêng dành cho các bị án tử hình. Phạm nhân ở các buồng giam chung, sau khi bị tòa tuyên án tử hình sẽ phải chuyển vào giam giữ tại khu giam riêng này trong suốt thời gian chờ xét xử phúc thẩm và chờ thi hành án. Khác với các buồng giam chung thường có tới vài chục phạm nhân, tại các buồng giam riêng thường chỉ có tối đa là 2 bị án tử hình.

Mỗi buồng giam riêng rộng chừng 7-8m2, có cửa thông gió ở phía trên, dưới sàn gồm hai chiếc "giường" cho tử tù là hai bệ xi măng, bồn chứa nước sạch để tử tù tắm rửa và khu vệ sinh.

Tử tù sẽ bị cùm một chân bởi một chiếc cùm lắp ở phía cuối "giường". Các phạm nhân tự giác sẽ giúp các tử tù mọi việc liên quan đến ăn uống, vệ sinh hàng ngày ở buồng giam. Các tử tù cũng được hưởng chế độ thăm nuôi, nhận quà tiếp tế của gia đình, gặp mặt gia đình như những phạm nhân bình thường khác.

Ở trại giam, các tù thường hay gọi tử tù là "ma sống". Cuộc sống ở các khu biệt giam thì lại rất khác thường. Khi bản án tử hình được tuyên ấy là khi cái chết đã được định đoạt đối với họ.

Thế nên, những ngày đợi chờ ra pháp trường là những ngày mà các tử tù sống một cuộc sống khác. Cuộc sống mà ở đó, sự sợ hãi đến hoảng loạn đã khiến tất cả họ đều trở nên bất bình thường. Khi cái chết càng đến gần là khi niềm tiếc đời, là khi khát vọng sống càng trở nên mãnh liệt, khiến cho tất cả mọi trạng thái cảm xúc đều dường như được đẩy đến đỉnh điểm, đôi khi đến mức điên loạn.

Có tử tù nhớ người yêu, đêm nào cũng tỏ tình, cũng vuốt ve, mơn trớn bằng... lời. Bà trùm ma túy Nguyễn Thị Thơm, có nhiều đêm nhớ người tình quá, lồng lộn gào thét làm mất trật tự khu giam, cán bộ quản giáo phải nhắc nhở, giáo dục nhiều lần Thơm mới thôi...

Ngày sinh nhật của người tình, ở trong buồng giam, Thơm đã làm một tấm thiệp rất đẹp, trang trí rất nhiều hoa văn, màu sắc rực rỡ bằng cách xé dán vỏ mì tôm, vỏ hộp sữa, vỏ bánh để tặng. Thơm còn sáng tác một bài hát bằng tiếng Trung và làm thơ gửi cho người yêu với những lời lẽ tha thiết, nồng nàn: "Mình ơi, hôm nay là sinh nhật mình, em chẳng biết làm thế nào để đến bên mình được. Em chỉ biết ngồi khóc và làm tấm thiệp này, bao nhiêu nỗi nhớ và tình yêu em dành trọn trong tấm thiệp".

Có những tử tù ngủ thì thôi chứ cứ hễ thức là bắt đầu gào thét chửi rủa những người có tư thù với mình đang giam ở các buồng giam khác hoặc đang còn ở ngoài xã hội mãi tít tận đẩu tận đâu. Có tử tù lại chỉ la hét kêu oan, có khi vừa mới chối tội rồi lại xin được chết để đền tội.

Có một nữ tù người Hà Nội phạm tội lừa đảo. Chồng cũng phạm tội cùng với vợ và bị kết án chung thân. Chị ta còn mẹ già và hai đứa con. Đêm nào nữ tử tù này cũng khóc mẹ và lạy hai con tha tội cho mình vì bản thân đã không làm tròn bổn phận.

Có tử tù vừa cười nói vui vẻ bỗng ôm mặt khóc hu hu như một đứa trẻ. Có khi lại vô cớ trút giận dữ bực tức cả vào quản giáo - những người duy nhất phải tiếp xúc thường xuyên với các tử tù.

Có tử tù vì lý do nào đó gia đình bỗng dưng không gửi đồ tiếp tế nữa thế là cứ nhằm vào quản giáo mà chửi, cho rằng quản giáo đã cắt tiếp tế của mình. Người quản giáo giải thích thế nào tử tù này cũng không nghe. Một thời gian sau, chắc là cơn bất ổn về thần kinh đã qua, tử tù này lại chắp tay xin lỗi quản giáo.

Có tử tù chẳng ốm đau gì, vừa mới hát ông ổng lại gào lên kêu cứu làm các đồng chí quản giáo suốt đêm nhấp nhổm không yên. Còn chuyện tử tù nổi cơn khùng hắt cả bô nước tiểu vào người quản giáo và các phạm nhân phục vụ thì đã xảy ra ở nhiều trại giam.

Một quản giáo có thâm niên làm công tác quản lý tử tù tại Trại giam Hà Nội đã nói về sự khác thường ấy bằng một định nghĩa rất vần điệu rằng: "Tử tù là sáng nắng, chiều mưa, trưa giở mặt". Thế nên, ở trong Trại giam, bộ phận cán bộ làm nhiệm vụ trông coi tù tử hình là vất vả nhất.

Lịch sử các vụ trốn tù từ trước tới nay ở nhiều trại giam đã cho thấy, phạm nhân đã phải vào tù, khi mà sự tự do chỉ còn là khát vọng thì việc thèm trốn trại cũng là điều dễ hiểu. Thậm chí, có những kẻ quanh năm suốt tháng chỉ nung nấu ý định trốn trại.

Như tử tù Nguyễn Văn Tám, ở Trại giam Tân Lập. Chỉ trong vòng 3 năm từ 1989 đến 1993, Tám đã trốn trại tổng cộng 3 lần. Lần cuối cùng, trốn lâu nhất được những 5 năm và phiêu bạt từ trại Vĩnh Quang (Yên Bái) tới mãi TP HCM mới bị bắt.

Đã có hàng trăm nghìn "mưu ma chước quỷ" được phạm nhân sử dụng để trốn trại. Trong những điều kiện giam giữ ngặt nghèo các phạm nhân đã nghĩ ra nhiều cách phá cùm, khoét tường... bằng những phương tiện cực kỳ đơn giản mà nếu không có những thực nghiệm điều tra nghiêm túc, thì không ai có thể tin là thật.

Tại Trại giam Tân Lập, năm 1997, cũng vào một đêm mưa gió, 11 phạm nhân án nặng đã bỏ trốn. Khám hiện trường thấy một đám tường, thoạt trông tưởng vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng khi quan sát kỹ mới phát hiện thấy có một mảng ve tường có vẻ hơi dầy lên. Sờ tay vào mới tá hỏa hóa ra chỉ là một mảnh giấy được trát ve màu vàng y hệt như màu tường và được dán một cách rất khéo léo. Lật tiếp đám giấy thì lộ ra một mảng tường to đủ một người chui lọt với những viên gạch vẫn được xếp ngay ngắn, chỉ có điều chẳng còn tí vữa nào.

Mãi mấy tháng sau, khi bắt được hết đám tù trốn trại này, chúng khai đào được mảng tường ấy chỉ nhờ có mỗi một dụng cụ cực kỳ thô sơ là... chiếc đinh 5 cm. Sau khi mang được đinh vào phòng giam, đám tù này hàng đêm thay nhau đào cho hết lớp vữa trát. Sau rồi, cứ thế theo mạch vữa quanh viên gạch mà cạy cho tới khi từng viên gạch chẳng còn tí vữa nào thì chỉ việc lấy tay mà kéo ra. Suốt mấy tháng trời, để che mắt quản giáo, chúng lấy tờ giấy đã bôi đất cho có màu giống màu tường che bên ngoài nên bình thường không ai phát hiện ra.

Có những kẻ trốn trại bằng chiêu chịu khổ còn hơn cả "nếm mật nằm gai". Chúng chui xuống hầm cầu nhà vệ sinh, ngâm mình trong thùng phân, chỉ nhô mỗi cái lỗ mũi lên để thở và che bằng một miếng giấy.

Lại có kẻ khi đi trồng chuối nghĩ ra trò quái đản để trốn trại là đào hố vừa người nằm rồi nằm xuống và nhờ bạn tù lấp đất lên, sau đó phủ một lớp rác lên "đống đất", nằm chờ lúc thuận lợi sẽ "bùng".

Có kẻ khi đi lao động, giả vờ xin quản giáo cho lên đồi đi vệ sinh, thế rồi chọn nơi nào có bụi cây ngồi xuống. Quản giáo đứng dưới nhìn lên vẫn thấy cái mũ đung đưa tưởng phạm vẫn đang làm "việc ấy". Sau rồi, đợi mãi vẫn chưa thấy xong đành leo lên tận nơi xem thì mũ còn đậu trên ngọn cây, gió vẫn thổi cây rung rinh khiến mũ vẫn đung đưa nhưng người thì đã biến mất.

Có kẻ đổ nước muối ủ vào chấn song cửa cho mục ra rồi dùng dây vải xé ra từ quần áo tù mà cò cưa hết ngày này qua tháng khác cuối cùng cũng đứt.

Lại có vụ, chỉ với một chiếc dây đàn ghi ta bé xíu, mỏng manh, thế mà, ngày này qua tháng khác, phạm nhân cũng cưa đứt cả cùm chân trốn thoát.

(Theo Công An Nhân Dân)

Bé trai bị hàng xóm cứa cổ trong phòng tắm

Khi đi mua đồ ăn sáng, đứa trẻ 11 tuổi bị một thanh niên chặn đường lôi vào phòng tắm dùng dao lam rạch mặt và cứa ngang cổ. Gây án xong, anh ta khóa cửa rồi bỏ đi mặc cho cậu bé kêu khóc.

Kịp phát hiện, nạn nhân được đưa đến Bệnh viện huyện Thuận Thành (Bắc Ninh) cấp cứu. Bác sĩ xác định, cậu bé Nguyễn Ngọc Tường (11 tuổi) bị đa tổn thương nghiêm trọng.

Nạn nhân được người nhà chăm sóc tại bệnh viện. Ảnh: Hà Anh.
Nạn nhân được người nhà chăm sóc tại bệnh viện. Ảnh: Hà Anh.

Chiều 1/3, trao đổi với VnExpress.net, công an huyện Thuận Thành cho biết, nghi can gây án được xác định là Dương Đình Sơn, 18 tuổi, ở gần nhà Tường. Hiện người này đã bị tạm giữ để điều tra. Hung khí gây án cũng được thu giữ.

Theo cảnh sát, ông nội Sơn từng có biểu hiện về thần kinh. Vì vậy không ngoại trừ khả năng anh ta cũng có thể bị ảnh hưởng. Nguyên nhân vụ việc đang được xác minh.

Gia đình nạn nhân cho hay, sáng 26/2, khi đi mua xôi ăn sáng tại thị trấn Hồ (huyện Thuận Thành), Tường bị Sơn chặn đường rồi lôi vào phòng tắm của gia đình. Anh ta đập đầu bé trai 11 tuổi vào tường, dùng dao rạch mặt, cứa ngang cổ... rồi khóa cửa bỏ đi.

Bố mẹ Sơn ở trong nhà, nghe tiếng kêu cứu và đập cửa nhà tắm liền xuống kiểm tra. Sau khi phá được cửa, họ phát hiện Tường nằm trên sàn, người bê bết máu.

Theo gia đình nạn nhân, Sơn học cùng cấp 2 với anh trai Tường. Hai gia đình có quan hệ thông gia (anh trai của bố Tường lấy chị gái bố Sơn), không có mâu thuẫn.

Một người bác của Tường nghi ngờ, Sơn ra tay như vậy vì 3 năm trước cậu ta lấy cắp máy tính của nhiều bạn học, trong đó có anh trai Tường. Khi những người khác được trả lại đồ còn mình thì không, anh này đã đánh Sơn.

"Những tháng gần đây, Sơn thường nháy máy đến số điện thoại bàn của nhà Tường. Hễ gặp anh trai của nạn nhân thì dọa dẫm...", bà này cho biết.

Minh Thùy - Hà Anh

3 lao động Việt Nam bị sát hại tại Angola


Thi thể của 2 lao động nữ bị giết tại phòng ở và một người nam bị bắn chết ở công trường làm việc đã được Đại sứ quán Việt Nam tại Angola đã phối hợp với thân nhân đưa về nước vào ngày 27/2.

Chiều 1/3, ông Vũ Lê Hà, Trưởng phòng Lãnh sự ngoài nước, Cục Lãnh sự cho biết, theo thông tin từ Đại sứ quán Việt Nam tại Angola, hai nạn nhân nữ là Nguyễn Thị Hải (36 tuổi, quê Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh) và Nguyễn Thị Xuân (32 tuổi, quê Kỳ Anh, Hà Tĩnh). Cả hai đã bị cướp xông vào phòng ở sát hại và lấy hết giấy tờ, tiền bạc.

Nạn nhân nam tên là Trần Văn Hóa, 42 tuổi, quê Thanh Miện, Hải Dương. Anh Hóa đang làm việc tại công trường thì bị bắt trói và bắn chết. Các vụ giết người, cướp của xảy ra từ tháng 12/2009, nhưng phải đến cuối tháng 2, thi thể các nạn nhân mới được đưa về quê nhà.

"Đại sứ quán Việt Nam đã có văn bản đề nghị cơ quan chức năng nước bạn điều tra, truy tìm thủ phạm để trừng trị theo đúng pháp luật", ông Hà cho hay.

Theo ông Hà, hiện Việt Nam có trên 2.000 người sinh sống tại Angola, chủ yếu làm nghề xây dựng và buôn bán nhỏ. Phần lớn lao động đi theo con đường tự phát, qua môi giới là những người Việt Nam đang sinh sống tại Angola.

Vẫn theo ông Hà, Cục Lãnh sự từng có văn bản gửi công an các địa phương khuyến cáo những lao động sang Angola bằng visa du lịch, visa giả sẽ bị bắt giam, bị trục xuất khỏi nước do cư trú bất hợp pháp. Có người đã bị cướp, bị giết.

"Do không có đường bay thẳng từ Việt Nam sang Angola, phải quá cảnh của Nam Phi, nên một số lao động không được nhập cảnh vào Angola đã bị trục xuất và phải vạ vật ở Nam Phi vì không có tiền mua vé may bay về nước", ông Hà cho hay.

Hồng Khánh

Bí thư xã 'múa súng' trong bàn nhậu

Sau khi nhậu say, ông Lê Văn Lâm, Huyện ủy viên, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã Mỹ Phú Đông, huyện Thọai Sơn, tỉnh An Giang đã gây sự với những người bạn nhậu chung bàn và rút súng dọa bắn.

Ngày 1/3, Huyện ủy Thoại Sơn, tỉnh An Giang đã công bố quyết định của Tỉnh ủy An Giang về việc cách chức, khai trừ Đảng đối với ông Lê Văn Lâm.

Theo quyết định, ngày 7/4/2009 sau khi uống rượu say, ông Bí thư xã này đã nảy sinh mâu thuẫn, cãi nhau với một số người trong bàn nhậu. Sau đó, ông Lâm sử dụng súng hăm dọa bắn người, vi phạm Nghị định của Chính phủ về quản lý vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ.

Ngoài ra, ông Lâm đã không trung thực trong việc khai báo lý lịch, ông từng bị án 18 tháng tù giam nhưng không khai báo.

Cũng theo kết luận, những vi phạm của ông Lê Văn Lâm đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của bản thân và tổ chức Đảng, gây dư luận không tốt trong nội bộ và nhân dân.

Dạ Lan

Phó giám đốc Sở Công thương bị bắt giam vì đánh bạc

Hai ngày sau khi bắt quả tang Phó giám đốc Sở công thương Vĩnh Phúc Nguyễn Văn Bình đánh bạc cùng 3 người khác, ngày 1/3 cơ quan điều tra đã khởi tố, bắt tạm giam những trường hợp này.

Cả 4 người cùng bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội đánh bạc. Chiều 1/3 trao đổi với VnExpress.net, ông Trịnh Đình Dũng (Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phúc) cho biết đã nhận được báo cáo về vụ việc và sẽ chỉ đạo xử lý nghiêm theo đúng quy định pháp luật.

Theo cơ quan điều tra, ngày 27/2, cảnh sát ập vào nhà riêng của ông Đỗ Văn Thành (Phó giám đốc Công ty Môi trường và Đô thị thị xã Phúc Yên, ở phường Trưng Trắc) bắt quả tang 4 con bạc đang sát phạt nhau bằng hình thức chơi bài lá ăn tiền.

Cảnh sát làm rõ, 4 người trên chiếu bạc gồm ông Bình, ông Thành cùng em trai Đỗ Văn Hùng và Nguyễn Văn Đính. Tại hiện trường, cơ quan chức năng thu trên 70 triệu đồng

Cơ quan điều tra cho biết, ông Đính từng bị phạt tù (cho hưởng án treo) về hành vi đánh bạc.

Điều 248 Bộ luật Hình sự quy định: Người nào đánh bạc dưới bất kỳ hình thức nào được thua bằng tiền hay hiện vật có giá trị lớn... thì bị phạt tiền từ 5 đến 50 triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến 3 năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 3 năm...

Nam Anh

Những phiên tòa đẫm nước mắt của các ông Tây

Tống tiền bạn chát bằng clip khỏa thân, đóng giả thương gia chiếm đoạt tiền ngân hàng, cướp giật để lấy tiền mua cơm... Trước vành móng ngựa, các bị cáo người nước ngoài khóc như đứa trẻ.

Tan nát gia đình vì lối sống thác loạn

Một ngày cuối năm, lẫn trong đám phạm nhân bước xuống từ chiếc xe bít bùng là một người đàn ông ngoại quốc với dáng vẻ bảnh bao. Mặc những ánh mắt tò mò đang đổ dồn vào mình, mặc sự hối thúc của cảnh sát dẫn giải, Hussain Ajmal (28 tuổi, quốc tịch Pakistan) vẫn quay quắt kiếm tìm trong đám người lố nhố dưới sân tòa rộng lớn. Cuối cùng, đôi mắt buồn bã của người này dừng lại tại góc khuất của bậc tam cấp dẫn lên sảnh chính, nơi một cô gái nhỏ nhắn đứng ôm mặt khóc từ lúc nào. Cô là vợ của Ajmal.

Suốt thời gian kiểm sát viên công bố cáo trạng, rồi đến lượt người phiên dịch dịch lại bản buộc tội, Ajmal liên tục quay đầu nhìn vợ đầy đau khổ.

Hussain Ajmal gục xuống vành móng ngựa van xin được tha tội. Ảnh: Vũ Mai.

Theo VKS, sau khi tốt nghiệp đại học, Hussain Ajmal sang Việt Nam làm việc và kết hôn với một cô gái Việt rất xinh xắn. Tuy nhiên, do có lối sống phóng túng, người này thường hay lên mạng Internet chat và làm quen với những cô gái khác, trong đó có Nhung.

Sau một thời gian ngắn “lả lơi”, Nhung tin lời “người đàn ông đẹp trai, chưa vợ” này nên đã có tình cảm thật sự. Do vậy, khi Ajmal nói những lời đường mật và tha thiết mong được nhìn thấy thân thể “người yêu” qua webcam, Nhung đồng ý mà không biết người này đã lưu toàn bộ hình ảnh “nóng” của mình vào máy tính.

Cuối tháng 4/09, Ajmal nhập cảnh vào Việt Nam và hẹn Nhung ra gặp mặt. Sau một lúc nói chuyện, người đàn ông đòi được “yêu” nhưng cô từ chối. Vài lần “đòi” không được, Ajmal tức giận tuyên bố sẽ tung toàn bộ các clip khỏa thân của Nhung lên mạng và gửi cho gia đình cô biết.

Hoảng sợ trước lời hăm dọa của Ajmal, Nhung đồng ý sẽ “chiều” người này nhưng bí mật báo công an. Chiều ngày 3/6/2009, gặp nhau tại quán cà phê, Ajmal bất ngờ thay đổi yêu cầu, buộc Nhung phải đưa 500 USD thay cho việc “lên giường”. Khi người này đang nhận tiền của nạn nhân thì bị công an bắt quả tang.

Trình bày với tòa, Ajmal khổ sở công nhận hành vi phạm tội của mình nhưng cho rằng đó là tiền mình đã chuyển vào tài khoản của Nhung trước đó, rằng đó là “phí” để được xem Nhung khỏa thân qua webcam trong những lần chat sex.

“Khi tôi không tiếp tục chuyển tiền nữa thì cô ta quay sang chửi rủa tôi thậm tệ. Vì tức giận nên tôi mới hành động như thế. Tôi không biết như vậy là vi phạm pháp luật Việt Nam, xin hãy tha cho tôi…”, người đàn ông bật khóc nức nở, chắp tay van xin HĐXX.

Được phép gặp vợ trong giờ nghị án ngắn ngủi, Ajmal vẫn khóc như một đứa trẻ và không ngớt van xin: “Không gì có thể thay đổi được tình yêu của anh dành cho em. Hãy tha lỗi cho anh…”. Còn người vợ, cô ngồi như hóa đá, chỉ có những dòng nước mắt là không ngừng tuôn chảy trên gương mặt hốc hác, xanh xao.

Hôm đó, TAND TP HCM đã tuyên phạt Hussain Ajmal 1 năm tù về tội “cưỡng đoạt tài sản”.

Đói quá hóa liều

Sáng ngày 25/9/2009, phòng xử B của TAND TP HCM khiến nhiều người giật mình lao tới bởi tiếng khóc tu tu của một thanh niên.

Trước vành móng ngựa, George Obed (19 tuổi, quốc tịch Nigeria) đang quỳ mọp dưới đất, hai tay vái như tế sao, còn miệng thì không ngừng gào khóc. Mặc vị chủ tọa ra hiệu đứng dậy, người này vẫn liên tục van xin: “Nhà tôi rất nghèo, theo bạn qua Việt Nam buôn bán quần áo kiếm tiền sinh sống chứ không phải để cướp giật. Nhưng làm ăn thất bại, không có tiền ăn cơm, đói quá mới làm liều. Xin đừng bỏ tù tôi”.

Theo cáo trạng, rạng sáng ngày 27/11/2008, George Obed cùng đồng hương là Leonard Chigbogu (26 tuổi) đang đi trên đường thì phát hiện một bác tài xe ôm chở khách là người Canada. Thấy bà khách có đeo một túi xách, cả hai nảy sinh ý định cướp giật tài sản nên bám theo.

Đến đường Đề Thám (quận 1), Leonard liền điều khiển xe ép sát để George ngồi phía sau giật túi của nạn nhân. Nhưng do bà này quàng dây qua cổ nên George không giật được mà còn làm cho cả hai xe ngã xuống đường.

Nghe tiếng tri hô, người dân tại khu vực đã đuổi theo bắt được George, riêng Leonard chạy thoát, sau đó nhanh chóng rời khỏi Việt Nam.

Dù chấp nhận sự ăn năn hối cải của bị cáo ngoại quốc này nhưng vì hành vi phạm tội nguy hiểm, HĐXX đã phạt George Obed mức án 2 năm tù về tội “cướp giật tài sản”.

Thương gia’ Pháp đến Việt Nam gây án

Giữa năm 2009, đứng trước vành móng ngựa là người đàn ông da màu cao lớn mang tên Nzinga Dongard Jean (35 tuổi, quốc tịch Pháp). Dù chẳng hiểu chủ tọa nói gì khi công bố quyền của bị cáo tại phiên xét xử, nhưng ông này chỉ chực khóc. Vẻ sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt cầu cứu của Jean khi liên tục hướng về phía vị lãnh sự.

Nzinga Dongard Jean vẫn chưa khô nước mắt khi ra xe về trại giam.

Cáo trạng thể hiện, ngày 26/11/2007, chi nhánh Valmy của tập đoàn Ngân hàng Societe Generale tại Pháp nhận được lệnh chuyển 50.000 Euro cho “thương gia” Debreu Stanislas tại Ngân hàng Phát triển và đầu tư Việt Nam (quận 1). Sau khi kiểm tra mọi thủ tục, phía Pháp đã thực hiện giao dịch và Debreu Stanislas đã nhận đủ số tiền trên.

Vài ngày sau, tập đoàn ngân hàng này tiếp tục nhận thêm lệnh chuyển 79.000 Euro cho vị “thương gia” kia nhưng chủ tài khoản chuyển tiền phát hiện đã bị giả nhân thân, chữ ký. Do vậy, phía Pháp yêu cầu công an Việt Nam vào cuộc điều tra. Ngày 7/12/2007, khi Debreu Stanislas đến Ngân hàng ngoại thương Việt Nam (quận 10) làm thủ tục rút 79.000 Euro thì bị cảnh sát VN bắt giữ.

Tại cơ quan điều tra, người này khai tên thật là Nzinga Dongard Jean (35 tuổi, quốc tịch Pháp). Trước đó, khi sống ở Campuchia, Jean có quen một người Parkistan và được thuê làm giả passport mang tên “thương gia” Debreu Stanislas để đi rút 50.000 Euro tại Việt Nam với tiền công 1.500 USD. Thấy công việc quá nhàn mà lại có tiền tiêu xài, Jean nhận làm thêm lần nữa thì bị phát hiện.

“Vì muốn có tiền trang trải cuộc sống nên tôi mới làm như thế. Họ nói, lấy tiền của ngân hàng Pháp thì không vi phạm pháp luật Việt Nam. Tôi không biết tội mình nặng như thế này, xin hãy khoan hồng cho tôi…”, Jean khóc ngất khi biết mình bị đề nghị mức án cao.

Hôm ấy, TAND TP HCM đã tuyên phạt người này mức án 12 năm tù về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Vũ Mai

Cướp bị bé 2 tuổi 'vạch mặt'

Nghĩ bé Thuận không biết gì khi bị giật dây chuyền, Nguyễn Văn Sỹ ung dung bỏ đi nhưng không ngờ cậu bé 2 tuổi này khóc thét lên và ra hiệu cho mọi người biết, vây bắt hung thủ.

Ngày 1/3, Công an huyện Tây Sơn (tỉnh Bình Định) đã khởi tố vụ án, bắt tạm giam Nguyễn Văn Sỹ (34 tuổi, ngụ huyện Tây Sơn) về hành vi “cướp giật tài sản”.

Nguyễn Văn Sỹ tại cơ quan điều tra. Ảnh: Danh Toại.

Theo cơ quan điều tra, những ngày cận Tết, Nguyễn Văn Sỹ tập trung đi mua heo để xẻ thịt bán kiếm lời. Sáng ngày 5/2, Sỹ vào nhà anh Lê Thành Thông (35 tuổi) ở cùng thôn để mua hàng nhưng do trả giá rẻ nên anh này không đồng ý bán.

Ra đến cổng, thấy cháu Lê Thành Thuận (2 tuổi) con của chủ nhà đeo sợi dây chuyền vàng, nghĩ trẻ nhỏ sẽ không biết cách hô hoán nên người buôn heo liền giật lấy sợi dây chuyền, ung dung định tẩu thoát. Ngay lập tức, cháu Thuận khóc thét và ra hiệu sợi dây chuyền đã bị mất, chỉ vào Sỹ nên người dân gần đó liền bắt người này giao cho Công an huyện Tây Sơn xử lý.

Danh Toại

Cướp tiệm vàng vào tối Nguyên tiêu

Tối rằm tháng Giêng, một thanh niên khoảng 35 tuổi đã đập cửa kính tiệm vàng Ngọc Thiện Phẩm ở Quy Nhơn (Bình Định), cướp khoảng 20 lượng rồi lên xe máy của đồng bọn đợi sẵn tẩu thoát.

Ông chủ tiệm vàng là Nguyễn Văn Phẩm (sinh 1936) kể lại, lúc 20h15 ngày 28/2, một thanh niên lạ mặt giả danh khách hàng vào tiệm vàng để mua sợi dây chuyền.

Tiệm vàng xảy ra vụ cướp. Ảnh: Danh Toại.

Khi vợ ông đang mở tủ để lấy hàng thì người kia dùng vật cứng đập tủ kính và cướp đi khoảng 20 lượng gồm dây chuyền và nhiều loại trang sức quý. Sau đó, tên cướp chạy thoát theo hướng đường Trần Cao Vân, phường Lê Lợi, thành phố Quy Nhơn.

"Vợ tôi chạy theo hô hoán bà con trong tổ dân phố cùng rượt đuổi truy bắt nhưng tên cướp cùng đồng bọn đã cao chạy xa bay”, ông Phẩm nói.

Tiệm Ngọc Thiện Phẩm là một trong những tiệm vàng lớn nhất TP nhưng không có người bảo vệ cũng như camera ghi lại hình ảnh. Vào thời điểm xảy ra vụ cướp, những người làm công đã nghỉ về nhà nên chỉ còn vợ chồng chủ tiệm vàng.

Hiện công an Bình Định đang khám nghiệm hiện trường và tập trung lực lượng để truy tìm kẻ cướp.

Trí Tín - Danh Toại

Bài đăng phổ biến